loading...

Rà phế liệu, nghề sinh tử ở Quảng Trị

Một ngày làm việc cặn bã, ngoại trừ xăng dầu và bữa trưa, vợ anh Toán vẫn còn một trăm ngàn, nhưng luôn phải đối mặt với nguy hiểm. Thiếu không gian để hành lý là lý do khiến hành khách vội vã, hành hung nhân viên hàng không. Khi bạn cảm thấy đói, bạn có thể nói "Tôi đang đói!" Michael chi tiết các bước cần thiết để chuẩn bị cho sự nghiệp tại các trường đại học danh tiếng nhất Hoa Kỳ. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Quảng Trị là chiến trường khốc liệt nhất, bị ném bom nhiều nhất vì khu phi quân sự 17, chia cắt Nam – Bắc. Sau năm 1975, tại hơn 11.000 ngôi làng ở tỉnh miền Trung, chỉ còn ba ngôi làng còn nguyên vẹn. Hơn 390.000 ha đất, chiếm 82% toàn tỉnh, bị nhiễm bom và chất nổ. Thống kê chỉ huy quân sự Quảng Trị, có hơn 100.000 tấn bom và mìn trong khu vực chưa nổ. Trong số này, hơn hai phần ba là mìn và 1/3 rơi từ máy bay. Chất nổ bao gồm bom, mìn, tên lửa, tên lửa, đạn pháo, súng cối và các thiết bị nổ khác, nằm dưới mặt đất và mặt nước. Sự tồn tại của số lượng lớn bom và mìn đã tạo ra một nghề nghiệp độc nhất vô nhị ở Quảng Trị – chiến tranh phế liệu. Làng nhặt rác gần sông Bến Hải, cầu Hiền Lương, vùng cát Trung Giang (Gio Linh) trở thành túi bom của Quảng Trị. Năm 1980-1990, người dân trong xã đổ xô đi thu gom phế liệu. Ông Dương Đức Thành (53 tuổi) nhớ lại, lúc đó bom rơi xuống đất. Sáng sớm, bố đi biển, các con đang học cấp hai thì ông Thành chạy theo mẹ như bay trên cát, thu đồng. Đi qua buổi sáng, buổi chiều nắng để đứng bóng, gió thổi hàng ngàn mảnh kim loại lộ ra, những đứa trẻ đi tìm nắng sắt. Bốn năm liên tiếp từ 1981 đến 1985, ông Thành đi học, tụ tập sắt. "Quá cực đoan, thiếu thức ăn, một chuyến đi thuyền đến cha tôi không thể hỗ trợ cả gia đình nên dính vào chiến tranh phế liệu", Thanh nói. Cứ sau 7-10 ngày, các nhà sưu tập lại chạy xe đạp đi lấy nhà. Việc bán phế liệu nặng chưa đầy vài ngày. Dòng phế liệu của một gia đình. Ảnh: Hoàng Táo Từ năm 1990, khi bom chưa mở, Quảng Trị đã bị phân tán khắp thành phố bởi những người phế liệu kim loại, điển hình là các làng phía tây, như Cẩm Tuyền Hải Thái, Gio Bình, Trung Sơn … (Gio Linh). Đất khô cằn, kinh tế không phát triển, nghề nghiệp không có, người dân, nhà mua sắm phế liệu. Máy là một thiết bị điện tử thô sơ, bao gồm một mặt bích hình vuông hoặc hình tròn để chụp một dải kim loại sâu quanh mặt đất, gắn vào một tay cầm được làm tròn đường kính hơn một mét. Một thiết bị chạy bằng pin phát ra âm thanh leng keng trên loa dưới tai đeo kim loại. Đối mặt với cái chết của Nguyễn Văn Toán (phường 4, thành phố Đông Hà) vẫn còn nhớ như tháng 6 năm 1994, khi anh mới chỉ 13 tuổi chập chững đi tìm phế liệu với anh trai. Được vài ngày, tai nạn xảy ra, anh trai qua đời. Kế thừa máy dò kim loại của anh trai, Toán tiếp tục theo nghề. Năm 20 tuổi, anh kết hôn với Nguyễn Thị Hương và cả hai cùng làm việc. Trong 25 năm qua, vợ chồng anh đã ném rất nhiều bom vì anh không thể biết mặt đất là gì. Nhiều người đã mất mạng, hoặc bị tàn tật. Theo Trung tâm điều phối chiến tranh tỉnh, từ năm 1975 đến nay, đã có 8.540 nạn nhân của các vụ tai nạn bom mìn / UXO, trong đó có 3,431 người chết. Trong số này, có nhiều người nhặt rác. Hiện tại nhiều gia đình ở Quảng Trị vẫn làm việc phế liệu, nhưng kết quả sau một ngày lao động khá nhỏ, chỉ cần bao tải sắt để vô lăng. Ảnh: Hoàng Táo Thug, nguy hiểm, nhưng anh Toán không muốn đổi nghề, vì không học và "quá lâu". Rạng sáng, vợ chồng anh rời khỏi nhà bằng một chiếc xe máy cũ, mang theo bữa trưa để ăn trưa. Điểm đến rất khó dự đoán, nhưng thường là rừng núi cách đó 50-70 km. "Trước đây, có những ngày sắt, nhưng rẻ. Bây giờ, chỉ 40-50 kg mỗi ngày, đã bán được 150 nghìn", Math nói. Ngày may mắn, chồng và chồng kiếm thêm 5 – 7 triệu đồng, sau đó thêm một chút thu nhập. Ngoại trừ xe xăng, gạo, họ trăm nghìn, thừa không đủ đám cưới, ngày giỗ, thường phải vay. Con nhà nghèo, đứa con đầu tiên dự định học hết lớp 9 sẽ nghỉ làm. Nguyễn Thị Đình (48 tuổi) và Nguyễn Hiển (46 tuổi) cũng là những người đánh cá đã bị vùi dập trong 30 năm. "Ở đây chợ gạo sông, mua gì. Buổi sáng, máy sẽ đi ăn", cô nói. Nghề phế liệu giảm, thu nhập thấp Trong những năm gần đây, giá sắt vụn, phế liệu ngày càng ít đi, thu nhập ngày càng bấp bênh nên rất ít người gắn bó với công việc. Ở những làng này, có những làng biến đổi hoàn toàn, như Tân Hiệp (xã Cẩm Tuyền, huyện Cẩm Lò). Ông Nguyễn Quốc Tích (59 tuổi) cho biết hơn 10 năm trước, làng Tân Hiệp gắn liền với nghề buôn bán phế liệu, từ người già đến trẻ em, nam nữ. Mỗi ngày thu gom phế liệu của làng đến năm tấn. Ông Tích bị thổi bay khỏi vòng tay, bịt mắt. Những quả bom cuối cùng trong thùng rác Tân Hiệp (Cẩm Tuyền, Cẩm Lộ). Ảnh: Hoàng Tao Khoảng năm năm trước, đập thủy lợi Tân Kim Đa Mai đã hoàn thành, cung cấp nước cho người dân Tân Hiệp để làm ruộng lần đầu tiên. Ngoài ra, người dân được đào tạo nghề, người già làm thợ xây, thợ mộc, thanh niên làm nghề trồng tràm, nhựa vụn … nên dần dần bỏ phế liệu. Chủ tịch xã Cẩm Tuyền (Cẩm Lò), Hoàng Liên Sơn, cho biết, nhờ trồng lúa, trồng rừng, cuộc sống của người dân đã tốt hơn, không như năm 2005 ngược với hầu hết các làng Tân Hiệp và Tân Hòa. sắt vụn. "Không có nghề nghiệp, nên người dân mới kiếm sống để kiếm sống, nhưng không ai giàu từ nghề này. Theo lệnh của quân đội tỉnh, 40 năm sau chiến tranh, Quảng Trị đã dọn sạch gần 40.000 ha đất, kế toán cho 10% diện tích ô nhiễm bom mìn / UXO. Trong số này, khoảng 16.000 ha, chiếm 4% diện tích, được tài trợ bởi các tổ chức quốc tế và phi chính phủ. Gần 600.000 chất nổ và chất nổ được xử lý an toàn.