Nguyễn Minh Châu được coi là một trong những cây bút tiên phong của văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới. “Chiếc thuyền ngoài xa” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ. Trong truyện, tác giả đã tạo ra nhiều tình huống truyện độc đáo trên bãi biển, hai phát hiện của nhân vật Phùng với sự tương phản rõ ràng đã làm nổi bật ý đồ mà tác giả muốn đạt được. Để hiểu được ý nghĩa của tác phẩm, tonghopshare mời bạn đọc tham khảo một số bài phân tích dưới đây.

    Đầu tiên

    Phân tích sự phát hiện của nghệ sĩ Phùng trong truyện “Chiếc thuyền ngoài xa” số 1

    Nói về Nguyễn Minh Châu và những tác phẩm của ông, Tô Hoài có những lời có cánh rằng “Đọc Nguyễn Minh Châu, người ta thấy đời và những trang liên tiếp. Hành trình cuộc đời hôm nay cũng như từng mảng sáng tạo trên trang văn tưởng chừng tầm thường và Những điều vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày dưới con mắt và ngòi bút của Nguyễn Minh Châu đều trở thành những gợi mở đầy suy ngẫm và triết lý Quả thật, đọc rất nhiều tác phẩm của Nguyễn Minh Châu, nhất là những tác phẩm thời hậu chiến, từ những năm 80 trở lại đây, khi nhà văn Đã từ bỏ đề tài chiến tranh để đi sâu vào vấn đề đạo lý, thế giới và số phận con người trong xã hội thời kỳ đổi mới, chúng ta thấy trong những câu chuyện đời thường luôn ẩn chứa những tầng triết lí, đặc biệt là cách kể, lối viết đi sâu vào lòng người cũng như những câu chuyện riêng của từng nhân vật đã mang đến cho người đọc nhiều trải nghiệm ấn tượng Chiếc thuyền ngoài xa là một trong những tác phẩm tiêu biểu và xuất sắc nhất trong cuộc đời của Nguyễn Minh Châu. h bước chân và hai phát hiện độc đáo của nhiếp ảnh gia Phùng, tác giả đã mang đến cho người đọc những triết lý nhân sinh sâu sắc về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống, mối quan hệ giữa cuộc sống và nghệ thuật. , đồng thời bộc lộ những trăn trở của ông về số phận của con người trong xã hội những năm sau chiến tranh.

    Nhân vật Phùng trong truyện của Nguyễn Minh Châu từng là bộ đội tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, sau khi hòa bình lập lại, Phùng đảm nhận vị trí thợ ảnh ở một tòa soạn báo. Để có được tấm biển in lịch cuối năm do trưởng phòng giao, Phùng tìm về vùng biển miền Trung, nơi từng là chiến trường xưa, và cũng là dịp anh về thăm Đậu- – đồng đội cũ của anh ấy. Sau bao ngày chờ đợi, săn lùng nhưng Phụng vẫn chưa có được bức ảnh ưng ý, bởi bản thân là một người yêu nghệ thuật và luôn đặt ra những yêu cầu rất cao về tính thẩm mỹ, chính vì vậy mà Phụng không cho phép mình làm sơ sài, hời hợt. Phùng phải đợi hơn một tuần mà cuộn phim trong máy vẫn không chuyển động mấy. Nhưng thật may, dường như ông trời cũng biết được tấm lòng nghệ sĩ nên đã cho ông được chứng kiến ​​một cảnh quay hoàn hảo, mà Phùng ví như một cảnh “đắt giá” mà ông trời ban cho, một đời nghệ sĩ điêu luyện chưa từng có. đã thấy một lần. Đây cũng là phát hiện đầu tiên của Phùng trong chuyến công tác.

    Buổi sớm định mệnh ấy, khi Phùng đang loay hoay nấp sau chiếc xe tăng cũ để trú mưa phùn thì bất ngờ từ xa, một chiếc thuyền lưới đánh cá dần cập bến trong màn sương sớm mờ ảo. như một “bức tranh vẽ bằng mực của một họa sĩ cổ đại”. Vẻ đẹp ấy được Nguyễn Minh Châu phác họa bằng những nét vẽ giản dị, cổ điển. “Mũi thuyền in một đường mờ ảo vào làn sương trắng sữa pha chút hồng hồng do ánh nắng chiếu vào. Một vài bóng người lớn, trẻ em ngồi lặng như tượng trên một mái nhà hình chóp quay mặt vào bờ… ”. Người nghệ sĩ với tấm lòng tôn thờ sự hoàn mỹ trong nghệ thuật không thể không thừa nhận rằng khung cảnh trước mắt quả thực là một vẻ đẹp “giản dị và hoàn mỹ”. Phùng đứng trước phát hiện bất ngờ này và trở nên hoàn toàn bối rối, như một chàng trai trẻ khi đối diện với mối tình đầu, “tim như có gì đó bóp chặt”, một cảm giác mà Phùng chưa từng thấy bao giờ. . Tất cả đều thể hiện niềm vui sướng và hạnh phúc tột độ của người nghệ sĩ khi may mắn bắt được cảnh quay quý giá nhất trong cuộc đời cầm máy.

    Ngay trước sự khám phá tuyệt vời về cảnh “đắt giá” trong sương sớm, Phùng ngỡ như mình đã khám phá ra một định nghĩa mới về cái đẹp mà “cái đẹp tự nó là đạo đức”, là tâm tư của Phùng. Lúc này đây, chỉ có đầy những cảm xúc tuyệt vời khi tôi nghĩ rằng mình đã khám phá ra chân lý của sự hoàn hảo và vẻ đẹp, khám phá ra “khoảnh khắc trong sáng của tâm hồn”. Phải nói rằng trước cảnh đẹp, trái tim Phùng như vừa được mở ra đã có một luồng sáng lớn chiếu rọi, khiến tâm hồn người nghệ sĩ trở nên rộng mở, thăng hoa đến tột cùng của cảm xúc. Không chần chừ lâu, Phùng lập tức cầm máy bấm “liên hồi” hết 3/4 thước phim mà không hề “nhúc nhích”, cứ như thu vào máy ảnh của mình tất cả những “khoảnh khắc sung sướng”. Hạnh phúc tràn ngập trong tâm hồn tôi do vẻ đẹp bên ngoài mang lại.

    Có thể nói, đối với nghệ sĩ Phùng, cũng như tất cả những người yêu nghệ thuật, tâm huyết với cái đẹp, chụp được một cảnh “đắt giá” như vậy là một niềm hạnh phúc không gì sánh được. bình đẳng. Cảnh một chiếc thuyền đánh cá cũ kỹ, nhỏ bé, đơn sơ cùng ngư dân từ từ cập bến có thể nói là cảnh quen thuộc và bình thường ở vùng biển. Thế nhưng, chính những điều tưởng chừng như nhỏ bé, đơn giản ấy khi kết hợp lại lại trở thành bức tranh đẹp hiếm có trong con mắt đa cảm của người nghệ sĩ. Khám phá đầu tiên của Phùng trong một chuyến công tác dài ngày còn ẩn chứa nhiều ý nghĩa, thứ nhất là quan niệm về cái đẹp trong vũ trụ của Nguyễn Minh Châu hầu hết đều xuất phát từ những sự vật, sự việc có thật bình thường, mà con người chưa từng thấy bao giờ. Người nghệ sĩ chân chính phải dùng trái tim chân thành, tinh tế và nhạy cảm để phát hiện và ghi nhận.

    Thứ hai, phát hiện của Phùng còn là biểu tượng cho vẻ đẹp thẩm mỹ, hoàn mỹ, là điều mà con người luôn khao khát đạt được, nhưng để đạt được thì con người phải trải qua. Quá trình làm việc chăm chỉ, kiên nhẫn sẽ nhận được quả ngọt. Không chỉ vậy, với ngòi bút điêu luyện của Nguyễn Minh Châu, ông còn thông qua nhân vật Phùng để thể hiện tình yêu nghệ thuật sâu sắc của một nghệ sĩ chân chính, không chịu chấp nhận nghệ thuật sơ sài, gượng ép. Đồng thời cũng bộc lộ quan điểm “bản chất của cái đẹp là đạo đức”, mặc dù trong lần khám phá đầu tiên chưa bộc lộ rõ ​​triết lý này mà chỉ nêu qua nhân vật Phùng trong lúc mải mê mê muội, mê đắm. với vẻ đẹp siêu phàm trước mắt. Cuối cùng, tổng kết sau bao hàm ý của lần khám phá đầu tiên của Phùng, Nguyễn Minh Châu muốn chỉ ra rằng đằng sau vẻ đẹp vốn có của thiên nhiên là vẻ đẹp tâm hồn của con người. Bởi nếu không có một tâm hồn nhạy cảm với cái đẹp, lòng kiên nhẫn, lòng say mê lao động, bất chấp thời gian, thời tiết thì Phùng đã không thể chụp được cảnh đẹp như tranh của một danh họa. thời cổ đại, chỉ biết chết lặng vì quá hạnh phúc với thành quả mà mình đạt được.

    Tuy nhiên, tình huống truyện trở nên đặc biệt hơn khi Phùng tiếp tục có một khám phá thứ hai, một khám phá tưởng như đã phá vỡ sự tưởng tượng, cũng như niềm tự hào, vui sướng khi chính mình khám phá ra vẻ đẹp hoàn mỹ. và sự thật của kiếp người …